Một bài, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta!
Tôi có một anh bạn, lắm tài những cũng nhiều tật, nhất là cái vụ ‘làm vài ve’. Anh thường ngâm nga hai câu thơ trên rất tâm đắc. Có điều cái ‘lăng nhăng’ đầu tiên của Trần Thế Xương là ‘trà’ đã bị cải biên thành ‘bài’ cho hợp thời đại.
Trong ba ‘cái lăng nhăng’, có đúng là chúng ‘quấy ta’? Có vẻ như ta mới là người quấy. Ngẫm cho kỹ, chỉ có rượu mới thật sự ‘quấy ta’, vì nhiều khi không muốn mà vẫn phải uống.
Các quý ông đang ở những tháng cuối năm, mùa cao điểm của tiệc tùng và khách khứa. Công việc bận túi bụi đã đành, mà nhậu nhẹt cũng tối mắt tối mũi.
Đến nỗi, ‘nhiều khi họp xong chỉ muốn lủi cho thật nhanh’, như lời thổ lộ của anh L. X. Hoàng ở một công ty xây dựng lớn.
Nói thế nhưng mấy ai làm thế?
Dân làm ăn nào phải nhậu cho vui. Nhậu để lấy lòng đối tác; nhậu để biết thông tin; nhậu để giành khách hàng; nhậu để bắc cầu quen người khác… Dù là mục đích gì đi nữa, chuyện nhậu nhẹt trong giới kinh doanh chỉ là phương tiện chứ không là mục đích cuối cùng.
Thế nên, anh Hoàng đã quá mệt mỏi với những câu cười nói, những cái bắt tay và những lời chúc tụng. Anh thèm một bữa cơm, một bữa cơm có canh có rau, với vợ con mà không được.
Thế mới biết, phụ nữ có cái khổ của phụ nữ thi đàn ông cũng có cái khổ của đàn ông. Nào phải các ông cố tình bê tha chè chén để vợ thui thủi rồi trách hờn!
Nếu nghĩ ‘vài ve’ sau giờ làm việc cũng là một ‘bổn phận’ của đàn ông, chị em sẽ thông cảm nhiều hơn. Tính ra, thơ ca bao đời nay chỉ than thở cho ‘thân em’, chứ nào đã có ai than giùm cho ‘thân anh’ bao giờ?
Ba tôi từng làm áp-phe nên quan hệ rất rộng. Đến giờ nghĩ lại năm ba ngày Tết hồi nhỏ tôi vẫn còn thấy sợ. Sáng trưa chiều tối, khách ra rồi lại khách vào. Dù cả năm làm việc vất vả, ba tôi cũng chẳng mong đến Tết để được ‘nghỉ ngơi’.
“Hai tháng cuối năm và tháng giêng đối với tôi là mùa cao điểm tiếp khách, gấp nhiều lần so với tháng hai hay tháng ba,” anh L. T. Khải làm việc một tập đoàn quảng cáo lớn, cho biết.
Bàn thảo ký mới hợp đồng, thanh lý hợp đồng cũ, họp tổng kết quý, tổng kết năm, họp phòng, họp cơ quan, bình bầu xét thưởng, hội nghị khách hàng, chào xã giao, rồi còn lễ lạc, Noel, tết tây, tết ta, chưa kể thiệp hồng tới tấp như bươm bướm.
Đã trong thế làm ăn thì thế thời phải thế!
Dù ít dù nhiều cũng phải uống, anh Khải thừa nhận. Dồn dập ngày này qua ngày khác thách thức không nhỏ sức chịu đựng của các quý ông. Chỉ trong vòng mấy tháng mà nhậu nhiều hơn cơm bữa, bia chảy tựa mưa tuôn.
Mưa dầm thấm lâu, còn rượu dầm thì thấm đậm thấm sâu thế nào?
Tiệc tan, chuyện tàn, rượu cạn, hình ảnh ‘hào hùng’ trên bàn nhậu của quý ông cũng không còn nữa: về đến nhà chỉ lăn ra ngủ li bì. Thức dậy đầu nhức, lưng đau, toàn thân mỏi mệt (cảm giác quen thuộc?).
Chất độc tích tụ qua ngày tháng. Viêm, xơ rồi cuối cùng ung thư gan là những ‘cột mốc’ chắc chắn phải đi qua.
Nếu trước đây cỡ chục năm thì cũng đành phó mặc cho số phận. Nhưng giờ đây chẳng phải đã có loại thuốc hóa giải độc tố của cồn thấm vào gan đó sao?
PHI LONG