This text will be replaced

forum benh gan

Một thời oanh liệt cũng như ai

Bia rượu là chất độc!

Khẳng định như thế chắc chắn nhiều người sẽ phản đối. Trước hết là những nhà sản xuất rượu bia, rồi đến những người mà miệng với bụng như thùng đựng bia luôn mở nắp.

Cả tỷ người trên thế giới uống bia rượu hằng ngày mà vẫn nhơn nhơn ra đấy. Vả lại, có ai uống rượu vào mà chết ngay bao giờ?
Ừ thì cũng đâu có ai hút thuốc mà lăn đùng ra chết. Nhưng các nhà sản xuất vẫn phải thừa nhận thuốc lá là chất độc và in lời cảnh báo trên từng bao thuốc đấy thôi.


Mỗi lon bia, chai rượu đang nợ người tiêu dùng những lời cảnh báo tương tự. Ít nhất bia rượu cũng là chất độc khi tích tụ nhiều trong cơ thể.
Con người ngày nay rất nhạy cảm với các chất gây hại tìm thấy trong thực phẩm, chỉ chút 3MPCD mà nước tương bị kiên quyết tẩy chay, trong khi rành rành chất độc trong cồn mà chẳng ai biết sợ. Lạ thay!
Thế nên các bệnh viện mới nhiều bệnh nhân ung thư gan đến thế. Nhiều người trong số đó đang cố níu kéo sự sống được chút nào hay chút đó.
Vàng da, trướng bụng, người bải hoải, thân thể mỏi mòn, hóa chất hoành hành làm cạn sức lực, tóc rụng thành chùm, uống ăn chẳng đặng như ngậm nuốt dăm bào.

Phần đông chúng ta đang sống vui khỏe sẽ không hình dung được. Nhưng trong các trại nội trú trong bệnh viện nơi con người đang từng ngày vật vã giữa sự sống và cái chết thì mới thấy trân quý cuộc sống đến dường nào.

Đó cũng là cảm giác trên giường bệnh, đôi lúc bệnh nhân tự dằn vặt ‘nếu như ngày xưa biết nghĩ cho sức khỏe, biết bảo vệ cho gan; Nếu như ngày xưa những lúc nhức mỏi khắp người sau những đêm say mà biết sợ thì bây giờ đâu đến nỗi’.
Tuy nhiên cuộc đời đâu phải bộ phim mà quay lại. Bát nước một khi đã đổ xuống đất thì không thể hốt lại cho đầy, và hai chữ ‘nếu như’ thì luôn ở thể giả định.
Thời vàng son cả trăm ông không ông nào biết sợ. Uống rượu mà không say nào hay. Đã không say thì không về. Phái mạnh mà, bệnh tật sợ ta chứ ta sợ gì bệnh tật?
Tai chỉ nghe lời chúc tụng, mắt toàn thấy cảnh tưng bừng, môi nhấp đầy men cay đắng, thêm một chút chất độc tích tụ lại trong cơ thể chẳng là gì để các ông phải hay biết.
Nhưng khi xác thân đã tàn tạ thì các ông lại biết sợ hơn lúc nào hết. Sợ thân góa phụ yếu đuối ai chống đỡ lúc phong ba. Sợ con nhỏ bơ vơ thiếu sự bảo bọc vững chắc của người cha. Sợ cơ nghiệp bao năm gồng gánh phải bỏ phế giữa chừng. Con thơ dại vợ héo hon nhìn thấy mà ứa nước mắt.
Rồi trong những giây phút lặng lẽ, cuộc đời quay lại như một cuốn phim, trong đó có những lúc ta đã từng oanh oanh liệt liệt. Vậy mà bây giờ… thật xót xa! Ngày xưa nào nghĩ được đến xa xôi. Bây giờ tỉnh táo nhìn lại thì không cứu vãn được nữa rồi.
Bản thân mình đã trót thôi đành chịu, chỉ sợ con đường đó, con cái sau này cũng sẽ đi qua.
Bao nơi cần phải đi, bao người cần phải gặp, và bao nhiêu việc cần phải làm. Nhiều ý tưởng vẫn chưa kịp thực hiện. Hoài bão, mục tiêu, kế hoạch, dự định thôi cũng đành trôi theo dòng nước. Còn gì ấm ức cho bằng khi còn bao nhiêu khả năng làm nên chuyện mà không làm được gì?
Sinh không vì bia rượu mà sao lại tử vì rượu bia. Hóa ra một đời phí phạm chỉ để trả nợ tỉnh say?

PHI LONG
Kỳ tới: Giật mình mình lại thương mình xót xa. Tham công tiếc việc, lo nghĩ cho gia đình, nhiều người bị cuốn vào vòng xoáy như những con thiêu thân. Có phút nào đó giật mình để biết

Tổng số lần xem: 539