Đó là tâm trạng của nàng Kiều những lúc ê chề chán chường nhất khi bị đày đọa trong vũng bùn nhơ nhớp chốn thanh lâu.Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh
Giật mình mình lại thương mình xót xa.
Mượn chuyện Thúy Kiều để nói chuyện nhậu nhẹt của quý ông thời nay có vẻ không hợp chút nào. Nhưng ở đây không bàn chuyện Kiều uống nhiều hay uống ít để quên sầu mà chỉ nhắc nhở các ông biết thương mình mỗi khi tỉnh rượu tàn canh.
Mạnh mẽ như các ông thì không bao giờ ủy mị để ‘xót xa’ như Kiều, nhưng thương mình thì sẽ không thừa mà các ông thì bao giờ cũng thiếu.
Bản thân mình mà sao mình lại không thương? Nghe ra thì lạ nhưng ngẫm lại cũng không phải là vô lý.
Người Việt Nam sống tình cảm và coi trọng tình cảm trong cuộc sống. Chúng ta dành trọn tình thương yêu cho những người thân thuộc.
Nói cách khác, chúng ta lo cho vợ chồng, con cái hay cha mẹ hơn chính bản thân chúng ta.
Đàn ông với cương vị người chủ gia đình phải gánh nặng cả hai vai. Trách nhiệm nặng nề mà vòng tay thì rộng lớn khiến các ông phải lao tâm lao lực để chu toàn cho những người thân yêu mà ‘bỏ quên’ sức khỏe của bản thân.
Hoặc bị ràng buộc bởi đồng công mối nợ, hoặc ngổn ngang vì vợ vì con, đâu phải chỉ các bà vợ mới có tính hay lo, mà các ông chồng cũng ưu tư trăm mối.
Trong một cuộc sống mà bia rượu đã thay thế miếng trầu để làm đầu câu chuyện và chí khí nam nhi được chứng tỏ trên bàn nhậu thì sức khỏe của các ông, nhất là những người làm ăn nhiều và giao thiệp rộng rãi, bị đe dọa hơn bao giờ hết.
Nhưng cũng có người có thể nói, chẳng hạn, tại thời điểm này, tôi uống nhiều như thế, say như thế, nào đã có chuyện gì xảy ra? Chóng mặt, đau đầu, bải hoải tứ chi nhiều lắm vài ba bữa rồi lại trở lại trạng thái bình thường: sẵn sàng, sung sức cho ‘độ’ mới thậm chí tưng bừng hơn nữa.
Chẳng thấy có chuyện gì xảy ra? Đó mới là điều đáng sợ. Ung thư lúc khởi phát chẳng phải chẳng bệnh nhân nào biết điều gì đang xảy ra? Đến chừng biết thì đã muộn!
Phải chi đau đớn ào ạt ngay tại chỗ thì có lẽ các ông biết sợ mà chừa. Nhưng chất độc từ bia rượu nhẹ nhàng ‘từng bước thầm’ tích tụ lại để đánh lừa bệnh nhân.
Cho đến nay, ung thư vẫn được nhìn nhận là trời kêu ai nấy dạ nên không ai biết đường mà tránh. Tuy nhiên, đối với các chất độc được đào thải trong quá trình chuyển hóa bia rượu trong gan, quyền chủ động lại hoàn toàn nằm trong tay mỗi người.
Nói cách khác, ta có toàn quyền quyết định số phận của mình. Nhưng ta có sử dụng cái quyền đó hay không?
Nhiều người bỏ ra không biết bao nhiêu tiền để tầm soát, để phòng tránh ung thư. Thế nhưng, những chất độc có thể gây ung thư có thể giải được ngay thì ít người quan tâm.
Lo cho vợ con nên các ông bị cuốn vào vòng xoáy công việc mà chẳng có thời gian để ‘giật mình’ và ‘thương mình’. Ngược lại, vợ con vì lo cho sức khỏe các ông mà đêm ngày cũng canh cánh bên lòng.
Cho nên, thương mình cũng là một cách thương vợ thương con. Đường xa, gánh nặng, nếu không đủ sức khỏe thì làm sao đi hết đoạn đường? Chạy đường dài, chứ ai lại chạy đường gần bao giờ?
Không ai thương mình tốt cho bằng mình tự thương mình. Vợ con có thể nhắc chừng từng lúc nhưng họ có thể nghỉ ngơi hay uống thuốc giúp các ông được không?
PHI LONG